Trang chủ Ký ức chiến tranh Kỷ niệm về chiến trận Lần đầu ra trận

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Lần đầu ra trận
Thứ ba, 22 Tháng 5 2018 08:52

Từ miền Bắc đơn vị chúng tôi hành quân vào đến miền Đông Nam bộ chưa được bao lâu thì được lệnh chuyển xuống miền Tây. Việc đầu tiên của chúng tôi là tập… chèo xuồng. Về miền sông nước mà không biết bơi, hoặc chèo xuồng là… thua!

Chúng tôi tập chèo xuồng, chống xuồng ở Ba Thu (thuộc Tây Ninh, có vùng đất nhìn trên bản đồ như cái mỏ nhô ra giáp ranh Campuchia). Lần đầu chèo xuồng, xuồng cứ quay vòng vòng. Quạt mái chèo hai bên thì xuồng đi hình vòng vòng như say rượu. Còn chống xuồng thì cái sào cắm chặt xuống bùn, xuồng đi… người ở lại. Mỗi lần rơi xuống nước, leo lên xuồng là ngồi… gỡ đỉa. Đỉa ở Ba Thu to như ngón tay cái, rất nhiều, ngồi trên xuồng thấy chúng bơi lội tung tăng dày đặc dưới nước…

Tác giả (trái) và thủ trưởng cũ trở lại dòng sông Long Khốt, nơi tập bơi xuồng năm xưa

Sau một tuần tập luyện thì chúng tôi bơi xuồng thành thạo. Khi quạt mái chèo xuống nước, xoay cổ tay móc nhẹ dưới bụng xuồng như cái bánh lái, là chiếc xuồng chạy thẳng băng. Chống xuồng cũng chỉ cần cắm nhẹ, vừa đẩy vừa rút nhẹ sào là cái xuồng chạy ngon ơ.

Bắt đầu hành quân xuống Kiến Tường (nay là Đồng Tháp) khi trời nhập nhoạng. Mỗi người đeo hơn 30 kg gồm gạo, vũ khí, đạn dược. Lính bộ binh chỉ hành quân bộ. Xuồng chỉ dành cho hậu cần và cán bộ chỉ huy cao cấp. Chúng tôi vượt sông Vàm Cỏ Đông và Vàm Cỏ Tây. Buổi tối trời đen thui, chẳng thấy bờ sông, chỉ nghe sóng vỗ ì oạp. Cởi hết đồ bọc vào cái bồng may bằng tăng nhựa dán kín, bên trong bọc mấy lớp nylon để khi thả xuống nước nổi như cái phao. Cột chặt cổ bồng và hai góc đáy, đeo như ba lô. Hầu như là lính tráng tồng ngồng hết, vì giữ quần áo khô để sang sông mặc. Đơn vị chiến đấu cũng chẳng có nữ, việc gì mà mắc cỡ. Gác súng ngang bồng, chúng tôi bơi qua sông. Từng tốp 3 người trông chừng nhau, người bơi giỏi kèm người bơi yếu. Khi gặp sự cố tuyệt đối không được kêu to, vì bị lộ là pháo dập tới ngay, thương vong rất lớn. Trên bờ sông cứ cách khoảng 1km lại có bốt gác của lính Sài Gòn. Ban đêm, tiếng động vang xa nghe rất rõ. Thực tế có người (do chủ quan làm bồng không kín bị lọt nước, hoặc cột dây không chặt, ra giữa sông bị sóng đánh bung phao), bơi đuối quá đã âm thầm chìm vào dòng sông, không hề kêu cứu, để bảo vệ bí mật cho cả đơn vị. Qua sông kiểm lại người thấy thiếu mới biết vừa mất đi một người đồng đội (mặc dù 3 người bơi gần nhau, nhưng ban đêm bơi giữa sông, rất khó quan sát để cứu kịp thời)... Ban ngày trú tạm trong các lùm cây, ban đêm hành quân tiếp …

Hành quân đêm trên Đồng Tháp Mười mênh mông thật gian nan. Cỏ lăn, lác cao ngang tầm đầu người, nước ngập ngang bụng. Từng đoàn người súng vác trên vai lội nước vẹt cỏ mà đi. Phải bám đuôi nhau thật sát mới không bị lạc, chỉ cần tụt lại một chút, đoàn người đi mất hút là không thể tăng tốc theo nổi, và không biết đi hướng nào nữa. Mệt mấy cũng phải cố lội. Thỉnh thoảng bước ngang vài bước, vục tay chỗ nước trong để tấp lên mặt cho tỉnh táo, rồi lại nối tiếp đoàn quân. Đôi lúc hụt chân xuống một cái hố, lập tức cái bồng nổi như cái phao trên lưng, quẫy đạp vài cái đến khi bàn chân tiếp đất bên kia hố. Tới chỗ được nghỉ giải lao, nước vẫn ngập ngang bụng, không ngồi nghỉ được nên đành cúi lom khom cho cái bồng nằm gọn trên lưng, thả lỏng quai để nhẹ 2 vai. Súng ống thì quẹt ngang một cái là cỏ rạp xuống, để súng nằm trên cỏ … Hết 15 phút nghỉ rồi lại đi… như một cái máy…

Khi ở đường chân trời lờ mờ hiện lên một bóng cây nào đó, lòng lại khấp khởi mừng, chắc là sẽ được nghỉ ngơi (vì có cây là có mô đất khô ráo). Càng gần đến càng mừng. Tự động viên mình “cố lên, cố lên, chỉ còn vài trăm mét nữa thôi”… Thế nhưng đoàn quân vẫn đi, lại mênh mông đất trời, người xì xuống như quả bóng hết hơi, lại đi lầm lũi … Cứ thế trong đêm bao lần hy vọng, bấy nhiêu lần thất vọng. Vì từng chặng đường đi phải tính toán kỹ, sao cho tới nơi tập kết quy định trước khi trời mờ sáng…

Cho đến giờ tôi vẫn nhớ những cảm xúc ấy. Và không hiểu vì sao mình có thể vượt qua được những đêm như thế.

Khi tiếp cận mục tiêu thì trời đã mờ sáng. Ăn tạm thanh lương khô mang theo. Khu vực này có căn cứ Chi khu 75, thuộc huyện Tuyên Nhơn, tỉnh Kiến Tường (cũ). Đây là trận đánh đầu tiên kể từ khi tôi vào chiến trường. Vô cùng hồi hộp …

Bộc phá mở rào nổ. Lệnh xung phong! Tôi nhớ lại các bài tập luyện trên thao trường, nhớ lại các cuộc chiến đấu trên phim ảnh Liên Xô được xem hồi bé, người lính ào ào đạp dây kẽm gai xung phong, trông thật … hoành tráng và oai hùng. Tôi cũng kẹp nách khẩu súng AK lao nhanh lên phía trước. Bóng vài tên địch thấp thoáng chạy xa xa, tôi điểm xạ đúng bài bản 2 viên một, nhưng cũng chẳng biết có trúng tên nào không… Chợt có một cảm giác hơi là lạ, liếc xung quanh, sao chẳng thấy ai chạy cùng mình. Tính đứng lại xem sao thì nghe tiếng thét phía sau: “Chạy tiếp đi!”. Yên tâm có đồng đội ở gần mình, tôi tiếp tục xung phong lên phía trước …

Nghe tiếng hô của tiểu đội trưởng: ”Đứng lại, N! Tôi dừng lại. Anh chạy đến mặt tái mét, quát: “Mày chạy đi đâu vậy hả? ” – Tôi đáp: “Dạ, em… xung phong theo lệnh mà!”. Anh ta quát: “Mày nhìn lạisau lưng mày coi!”…

Tôi ngoái lại phía sau.Trời đất quỷ thần thiên địa ơi…  Mồ hôi tôi toát ra như tắm, một luồng điện lạnh toát sống lưng … khi thấy một vài tấm biển nhỏ bằng nửa bàn tay màu xanh đậm cắm thấp lẫn trong cỏ ghi chữ “mine” và dấu hiệu đầu lâu 2 xương chéo. Thì ra tôi vừa chạy qua một bãi mìn. Tôi vừa mới thoát chết trong gang tấc… Vâng, chỉ có may mắn mới cứu đời tôi.

 Nhữ Đình Ngoạn

 
Designed by TLO