Trang chủ Ký ức chiến tranh Kỷ niệm về chiến trận Lần đầu tiên chết hụt

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Lần đầu tiên chết hụt
Thứ năm, 10 Tháng 5 2018 10:57

Sau Hiệp định Paris 1973, theo thỏa thuận Mỹ phải rút quân khỏi VN, còn quân đội 2 bên (Quân Giải phóng và Quân lực Việt Nam Cộng hòa) thì cắm cờ ở đâu đóng quân ở đấy… Chiến dịch cắm cờ giữ đất này mang mật danh là “Chiến dịch bảo vệ mùa màng”... Hai bên giữ đất theo thế cài răng lược ... Đơn vị tôi đóng quân ở Tây Ninh (bên kia núi Bà Đen).

CCB Nhữ Đình Ngoạn cùng đồng đội trong một chuyến về nguồn. viếng nghĩa trang liệt sỹ

Một buổi tối, tôi được đơn vị cử đi công tác. Nhóm đi có 2 người, tôi là lính mới vào chiến trường, còn trẻ măng, đi kèm là một đồng đội có kinh nghiệm. Chúng tôi băng ngang một khu rừng rậm, đi cách nhau 5-6m. Bầu trời trong rừng qua các tàng cây chỉ mờ mờ sáng ánh sao. ... Đang đi, bất chợt… “phập” một cái, tôi thấy nhói đau ở ngón chân thứ hai bên phải (chân đi dép lốp cao su thòi ngón chân ra ngoài) và một cái đuôi nhớt nhát cuốn quàng vào cổ chân. Theo phản xạ, tôi đá mạnh chân…,  một tiếng “xoạt” văng vào bụi rậm… Tôi thầm nghĩ “Thôi chết ! Bị rắn cắn rồi”… Rắn rừng thì con nào cũng độc hết. Nhớ lại các bài viết chữa rắn cắn, tôi bước lui 3 bước, ngồi thụp xuống, quờ tay vơ đại nắm cây cỏ gần đó bỏ vào miệng nhai, lấy bã đắp vào chỗ bị cắn (cứ làm vậy theo phản xạ chứ chẳng biết có tác dụng gì không)…

Anh bạn đi sau chạy lên hỏi “Gì vậy ?” – “Em bị rắn cắn rồi!”. Người đồng đội giúp tôi xé cái lai quần cột ga-rô trên cổ chân (để ngăn nọc truyền lên). Anh bàn với tôi “Bây giờ ở giữa rừng thế này không có thuốc chữa, chậm là chết. Đằng nào cũng vậy, thôi đưa súng đạn cho tao, mày cố chạy ra khỏi rừng tìm nơi cứu chữa… May nhanh thì sống”

Thế là tôi cố sức chạy. Cái cảm giác nọc độc chạy chầm chập trong chân mình rất rõ rệt. Một cảm giác lạ rần rật trong mạch máu …Khi nó chạy lên đùi, tôi cảm giác mình sắp chết đến nơi. Trong đầu nghĩ: “Nó mà lên tim thì làm sao cứu được !”…

Tôi vừa chạy vừa ứa nước mắt, nghĩ thầm trong đầu: “Sao lại chết lúc này... Bố mẹ ơi, ở nhà có bíết con sắp chết ở một khu rừng xa xôi này không? Chết lúc này sao vô nghĩa quá. Một thằng con trai mới 17 tuổi, chưa biết yêu, chưa ra chiến trận, không chết vì súng đạn mà lại chết vì một con rắn. Nhục ơi là nhục !!! ”…

Cứ thế mà cắm đầu chạy. Cái chân dần sưng tấy lên, cứng nhắc. Nhưng phải cố chạy đua với cái chết thôi… Cũng may, khi ra đến cửa rừng thấy một ánh đèn dầu le lói của một cái lán… Đó là lán của các anh biên phòng chốt vùng giáp ranh giữa 2 bên, vừa tăng gia sản xuất, vừa ở để canh thú rừng phá hoại.

Tôi ngã khuỵu trước ngõ và la to “Cứu em với !!!”. Có hai anh chạy ra cõng vào lán, khi biết sự tình và xem xét vết thương, các anh lấy dây thun (cắt từ ruột xe) băng ga-rô vào đùi cho tôi và thay phiên cõng tôi đến trạm xá của đơn vị các anh gần đó. Cũng rất may là trạm xá còn thuốc chống nọc độc. Sau khi chích cho tôi vài mũi chống nọc độc và uống thuốc, trạm xá cho tôi nằm lại điều trị…

Không biết tin tức truyền thế nào mà đến đơn vị tôi là: “Thằng N. bị rắn cắn chết đêm qua rồi, đơn vị cử người ra nhận xác”. Các anh trong đơn vị sững sờ. “Mới tối qua nó còn ngồi với tụi tao trước khi đi mà!”. Các anh rất thương tôi vì một cậu bé em út của đơn vị vừa từ ngoài Bắc bổ sung vào, còn trắng trẻo thư sinh và ngây thơ lắm (đương nhiên là đẹp trai hơn mấy anh sốt rét rừng kinh niên). Anh Võ Đình Hảo vừa khóc vừa chạy mấy cây số đường rừng ra tận nơi (anh Hảo bây giờ đã về hưu, hiện làm bảo vệ cho một công ty ở Quang Trung). Khi anh thò đầu vào lán, thấy tôi đang nằm, nhìn thấy anh tôi nhoẻn cười chào… Anh thở hắt ra, nói “Vậy mà thằng nào ác ôn độc miệng đồn mày chết rồi!”…

Sau khi chữa trị, nọc độc dồn ra chỗ vết cắn như một trái nho chín mọng đen thui. Cũng may trước khi vào Nam chiến đấu, mẹ tôi mua cho một số thuốc chống độc để phòng thân, nên điều trị vết thương cũng lành dần, ngón chân khuyết một góc …

Đó là lần đầu tiên tôi giáp mặt với cái chết… Và đã trở về bình an. Bây giờ, thỉnh thoảng anh em đơn vị cũ gặp nhau, tôi vẫn gặp lại anh Hảo. Anh không phải là người cứu mạng tôi, nhưng tôi cứ nhớ mãi tình cảm anh dành cho tôi ngày ấy. Đúng là khi ta gặp hoạn nạn mới càng thấy rõ tình cảm đồng đội với nhau…

Nhữ Đình Ngoạn
Chủ tịch Hội CCB Trường Đại học KHTN TP.HCM

 
Designed by TLO