Trang chủ Văn hóa - Nghệ thuật THƠ XUÂN:

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

THƠ XUÂN:
Thứ sáu, 09 Tháng 2 2018 10:07

 

Nhà Bác

 

Nhà sàn bé bé xinh xinh

Ấm hương nguồn cội ấm tình nước non

Một đời thanh bạch giản đơn

Tình dân nghĩa nước keo sơn ấm nồng

Bác như cây quế cây tùng

Thanh cao liêm khiết đứng cùng nước non

Bữa cơm tương Nghệ cà giòn

Dân còn vất vả đâu ngon riêng mình

                        +++

Đã từng bốn biển hành trình       

Nước non độc lập Bác đinh ninh lòng

Kết đoàn nên đại thành công

Vì quê nên phải cấy trồng với quê

 

Vườn xanh cam quýt lựu lê

Nước trong sen súng lập loè bung bông

Thắp trời hoa gạo rực hồng

Dưới ao cá lội trên không chim chuyền

 

Yêu thương chia khắp ba miền

Bác như ông bụt ông tiên dưới trần

Nơi đây Bác đã dừng chân

Sáng gương vì nước vì dân quên mình.

                        Phan Thành Minh

 

Trận Đống Đa

 

Sử sách còn ghi trận Đống Đa

Tây Sơn vó ngựa tiến quân ra

Chờ cho lũ giặc vui năm mới

Lựa điểm quân binh đón Tết xa

 

Sỹ Nghị xem thường nên thảm bại

Quang Trung đại thắng bởi nhân hòa

Tiếng tăm muôn thuở còn vang dội

Tỏa ngát danh thơm nước Nam nhà

                                         TĨNH LẠC

 

Đi qua rừng khộp

                       (Tặng những đồng đội đã hành quân

                                     vượt Trường Sơn năm xưa)

 

Những chiếc bánh đa khô khốc dòn tan

Chút gió mồ côi nổ ào lốp bốp

Ấy là rừng khộp

Trời trên đầu thông thốc trống toang

Khô đến quắt queo

Khô đến vắng hoang

Nắng hừng hực dội từng chảo lửa

Ve đâu ra mà lắm thế

Dàn đồng ca đủ bè nổi bè trầm

Chúng tôi hành quân qua rừng khộp

                                                 rát bỏng bàn chân

Đau đáu ước vầng mây bất chợt

Chúng tôi đi qua miền khát

Lá khộp nứt nẻ trên môi...

                                Trần Hùng

Rừng Trường Sơn tây mùa khô 1973-1974

 

 

Đào thắm

 

Đào xuân he hé  nụ

Hây hẩy gió, hoa cười

Lộc, trồi non nhu nhú

Hẹn trái ngọt hè, thu…

 

Mai vàng

 

Mai rộ vàng tỏa nắng

Tua tủa nụ biếc xanh

Lá giục lá…lìa cành

Bung lộc non tươi thắm !

               Đào Văn Sử

 

Lại đi với sao trời

 

Những giấc ngủ chúng mình mang theo

Để lại cánh rừng khuya thao thức

Con suối sau lưng trở mình ngơ ngác

Cây ven đường thắp sáng lân tinh

 

Hành quân trong mưa

 

Vai ba lô trĩu cuộc hành trình

Giản dị biết bao đời lính

Chiếc võng cuốn tròn, tấm tăng mỏng dính

Mái nhà che ấm những mùa mưa

 

Đi hoài...tuổi trẻ vẫn chưa qua

Nốt vân tay chai hằn khẩu súng

Những chân trời biên cương cháy bỏng

Viên đạn bay sém lửa chiến hào

 

Những người yêu vẫn đợi chờ nhau

Tim lặng lẽ bao điều gửi gắm

Nỗi căm giận cháy bùng qua khe ngắm

Và ngón tay miết sáng lẫy cò

 

Gửi lại em những mơ ước đơn sơ

Cả thắt se, đam mê bồng bột

Trong nắng đổ khét người trên chốt

Cơn sốt nhoè kỉ niệm mông lung

 

Màu áo xanh điệp với sắc rừng

Chúng mình mang hoài như duyên nợ

Xếp gọn ba lô một thời thương nhớ

Anh lại đi mải miết với sao trời...

                                LAM GIANG      

 

 

Hồn đá

 

Lại về đây với Đồng Văn

Ngắm cao nguyên đá tầng tầng vươn cao

Rừng cây bên đá rì rào

Như đưa hồn đá quyện vào trang Thơ.

 

Đá gan góc, đá trơ trơ.

Đá kiêu hãnh đứng dưới cờ vàng sao

Đá như lớp lớp sóng trào

Như đoàn chiến mã ào ào dặm băng

Đá xây thành lũy, lưới giăng

Giữ biên cương tự ngàn năm tới giờ

 

Đừng ai bảo đá ngẩn ngơ

Vì người đá chẳng bao giờ ngủ yên

Đá chưa hề biết ngả nghiêng

Đá như người lính trung kiên giữa trời

Dẫu rằng không thể sinh sôi

Nhưng trong ruột đá cây đời mọc lên

 

Đường lên Lũng Cú, Sà Phìn.

Người đi bên núi, núi nhìn người qua

Vàng hoa cải, tím hoa cà

Nương ngô xanh ngắt quanh nhà người Mông.

 

Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông,

Buồn, vui đá mãi sống chung với người.

                        Nguyễn Lương Sơn

 

 

Thành phố vào xuân

 

Tôi say sưa đứng ngắm

Cảnh đất trời phương Nam

Rực rỡ cánh mai vàng

Rung rinh trong nắng sớm.

 

Đón mùa xuân vừa đến

Ai cũng rộn niềm vui

Trên môi nở nụ cười

Chúc mừng nhau hạnh phúc.

 

Giữa dòng người đông đúc

Đường tấp nập tàu xe

Tôi bước trên vỉa hè

Hàng me cao bóng mát.

 

Thành phố mang tên Bác

Đã hơn bốn chục xuân,

Sáng nay đẹp vô ngần

Dưới trời xanh mây trắng.

                  PHAN LIÊN KHÊ

 

----------------- 

 

Mùa xuân về thăm Quảng Trị

 

Xuân trở về thăm thành Quảng Trị

Cơn mưa chiều ướt mộ bạn rồi

Ước hóa được thành chiếc chăn mỏng

Che ấm đều trên mộ bạn bè tôi !

 

Sáng xuân đi buýt trên sông*

 

Bồng  bềnh  buýt  chạy chẳng cân

Hay là tại bởi ngồi gần bên em

Dưới thuyền trên bến mải xem

Vô tình chạm phải vai em vô tình!

                            TRẦN VĂN THUYÊN

--------- 

* Sai Gon Water Bus

 

 

 

 

 

 

 

 
Designed by TLO