Trang chủ Tư liệu - truyền thống Tư liệu chiến tranh Vượt qua thách thức, “vạch nhiễu tìm thù”

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Vượt qua thách thức, “vạch nhiễu tìm thù”
Thứ bảy, 30 Tháng 12 2017 19:58

Khi vào đánh miền Bác nước ta, B52 hoàn toàn bay đêm để loại trừ mọi khả năng quan sát bằng những ống kính nhìn xa của các đài quan sát dưới đất, của các trận địa pháo tầm cao và khả năng nhìn trực tiếp của các phi công MIG.

Đêm 18/12/1972, bộ đội ra đa đã phát hiện và khẳng định chính xác B.52 vào đánh phá Hà Nội (trước 29 phút) - Ảnh: Tư liệu

Sức mạnh của không quân chiến lược Mỹ trong đợt tập kích này không chỉ ở tính chất ồ ạt của cuộc hành binh với số lượng lớn máy bay B52, máy bay tiêm kích, cường kích được đưa vào sử dụng, cùng với khối lượng bom đồ sộ và với thủ đoạn lợi dụng màn đêm, mà còn ở (và đây là điều chủ yếu nhất) hệ thống gây nhiễu điện tử cực mạnh (trong cùng một lúc, tác động lên mọi dải tần số của ra-đa đối phương, khiến cho ra-đa đối phương hoàn toàn mất mục tiêu), tạo thành cái “áo giáp điện tử” vững chắc, một “tấm màn điện tử” che giấu toàn bộ lực lượng tiến công, biến mỗi chiếc B52 thành một “máy bay tàng hình” đúng nghĩa, trước mắt các chiến sĩ ta.

Điều làm cho ta gặp khó khăn nhiều nhất chính là ở đó. Viên tướng Giôn Mai – ơ (John C.Mayer), Tư lệnh Không quân chiến lược Mỹ đã từng nói: “Chúng ta coi chiến tranh điện tử là con đường sống còn của không lực Hoa Kỳ”. Chính vì vậy, nhiễu điện tử đã trở thành thủ đoạn chủ yếu nhất trong chiến dịch 12 ngày đêm.

Nhiễu điện tử đã gây khó khăn cho chúng ta như thế nào?

Với các phương tiện trinh sát hiện đại, không quân Mỹ đã nắm được tất cả các dải tần số của những máy móc thông tin vô tuyến và các đài rađa của ta, từ sóng mét đến sóng cm.

Bằng kỹ thuật điện tử tối tân, nền công nghiệp quân sự khổng lồ của Mỹ đã trang bị cho không quân của họ những máy gây nhiễu điện tử được chế tạo hết sức tinh vi, có công suất rất lớn, liên tục được cải tiến để làm nhiễu loạn toàn bộ hệ thống thông tin và vô hiệu hóa tất cả các đài rađa của đối phương, từ rađa cảnh giới đến rađa điều khiển tên lửa, rađa ngắm của pháo cao xạ, rađa dẫn đường cho máy bay và rađa ngắm bắn của phi công MIG.

Trong những đêm tháng 12 năm ấy, bầu trời bình yên của Hà Nội bỗng trở thành một vùng trời đầy máy bay và đầy nhiễu loạn.

Màn hiện sóng của các trắc thủ, của sĩ quan điều khiển, giống như màn hình máy vi tính, mỗi khi bị nhiễu điện tử các loại tấn công, bỗng nhiên rối loạn hoàn toàn. Các dạng nhiễu cứ quét đi quét lại, đan chéo nhau, lồng vào nhau, rối tinh rối mù lên. Nhiễu trắng xóa cả màn hiện sóng cho các chiến sĩ ta hết đường nhìn thấy tin hiệu mục tiêu. Địch lại còn gây nhiễu giả B52. Những chiếc máy bay F4 hoặc F111 bay thành từng tốp, cũng bay thăng bằng, tốc độ ổn định, ở độ cao khoảng 10 km giống như B52. Đặc biệt là 4 chiếc trong từng tốp bay sát gần nhau, cùng phát nhiễu, tạo thành một dải nhiễu to trên màn hiện sóng khiến các trắc thủ ta tưởng lầm đó là dải nhiễu B52.

Chiến sỹ tiêu đồ của Sư đoàn Phòng không 367 hôm nay luôn bám sát mục tiêu, thông báo kịp thời

Nhiễu điện tử của không quân Mỹ đã gây cho ta những khó khăn hết sức to lớn.

Hí hửng trước thắng lợi đó, các tướng lĩnh Lầu Năm Góc đã đưa ra những lời tuyên bố chắc như đinh đóng cột: “Bằng kỹ thuật điện tử, không lực Hoa Kỳ có thể bịt mắt toàn bộ hệ thống rađa của Bắc Việt; có thể vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống phòng không của đối phương”, “Giờ đây không quân Mỹ có thể ném bom vào bất cứ mục tiêu nào trên lãnh thổ Bắc Việt Nam”, “như đi dạo chơi vào chỗ trống”. Họ khẳng định: “B52 là bất khả xâm phạm”, “B52 chỉ có thể bị rơi do thời tiết, hoặc do trục trặc kỹ thuật chứ quyết không thể bị rắn rơi vì hỏa lực của bộ đội phòng không – không quân Bắc Việt”.

Thế nhưng, thực tế diễn ra trên bầu trời Hà Nội, Hải Phòng trong những đêm cuối tháng 12 năm 1972 đã hoàn toàn trái với mong đợi của những con “diều hâu” Mỹ. Rađa của ta không bị mù. Thông tin liên lạc của ta không bị gián đoạn. Hệ thống phòng không của ta không bị vô hiệu hóa. Ngược lại, cuối cùng quân dân ta đã giáng cho không quân chiến lược, chiến thuật Mỹ một đòn choáng váng.

Thế giới lạ lùng. Kẻ thù sửng sốt. Vậy bằng cách nào ta chống được nhiễu điện tử, chỗ mạnh nhất của không lực Hoa Kỳ?

Vấn đề rất phức tạp, chỉ có thể nói một cách đơn giản: bộ đội Phòng không – không quân ta không đầu hàng trước thủ đoạn gây nhiễu của địch, đã hạ quyết tâm “vạch nhiễu tìm thù”, một quyết tâm đã trở thành huyền thoại trong thời đánh Mỹ.

“Vạch nhiễu tìm thù” là trong tình trạng nhiễu dày đặc che kín cả màn hiện sóng, các dạng nhiễu xanh lè đủ loại nhảy nhót, đan chéo vào nhau, nhập vào rồi lại tách ra, rối loạn như mớ bòng bong, các trắc thủ phải làm sao phân biệt được: đâu là nhiễu của các máy bay điện tử phát từ xa tới, đâu là nhiễu tiêu cực của những sợ kim loại giăng kín khắp bầu trời, nhiễu của các máy bay tiêm kích đi kèm bảo vệ B52, nhiễu của các máy bay chiến thuật nghi binh (B52 giả) và đâu là nhiễu của “B52 thật”, để đặt “đường ngắm” chính xác vào đấy mà điều khiển quả đạn tên lửa đi đúng hướng.

Nói thì đơn giản như vậy, nhưng thực tế khó khăn phức tạp vô cùng. Đó là cả một quá trình tìm tòi, mò mẫm, với biết bao hy sinh tổn thất để tìm cho đươc những chỗ mạnh, chỗ yếu của địch mà nghĩ ra cách đối phó của cả bộ đội rađa và tên lửa.

CCB RA ĐA

(Theo “Điện Biên phủ trên không” chiến thắng của ý chí và trí tuệ của Lưu Trọng Lân NXB QĐND, 2003).

 
Designed by TLO