Trang chủ Thông Tin Tổng Hợp Nỗi niềm của vị cựu giảng viên chính trị Trường đại học Bách Khoa

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Nỗi niềm của vị cựu giảng viên chính trị Trường đại học Bách Khoa
Thứ sáu, 01 Tháng 12 2017 08:27

Điều nhà giáo Võ Phổ đau đáu nhất hiện nay là việc giảng dạy bộ môn tư tưởng Hồ Chí Minh trong nhà trường, nhất là các trường đại học, chưa được đặt đúng tầm. Làm sao tư tưởng của Bác Hồ phải gần gũi, thực sự lan tỏa trong sinh viên là tâm nguyện của ông.

Dũng sĩ Võ Phổ (ngoài cùng bên trái) với Bác Hồ và Bác Tôn năm 1968 - Ảnh: T.L

Từ Đội quyết tử Nguyễn Văn Trỗi, nơi Võ Phổ tung hoành cùng 70 trận đánh, tiêu diệt hàng trăm tên Mỹ ngụy, 12 lần được phong Dũng sĩ diệt Mỹ, rồi được ra Bắc chữa 14 vết thương bị địch bắn, hạnh phúc của người dũng sĩ 17 tuổi không ngờ là đã được gặp Bác Hồ. Những lời Bác dặn đã theo ông suốt cuộc đời.

Ông Võ Phổ với vết thương năm xua - Ảnh: Hồng Vân

Trong bức ảnh được chụp với Bác Hồ và Bác Tôn, Võ Phổ lại ngồi xa nhất. Giải thích về chuyện này, ông bồi hồi cho biết: “Các dũng sĩ miền Nam vừa xuống xe thấy Bác Hồ, Bác Tôn thì mừng lắm, chạy ùa vào. Tôi chân còn đau nên đi rất chậm, nên ngồi ngoài cùng”.

Nhưng không vì thế mà Bác Hồ quên chàng trai Đà Nẵng. Ông Võ Phổ bồi hồi kể: “Sau khi hỏi chuyện lần lượt từng bạn, bất ngờ Bác gọi: “Cháu Võ Phổ lại đây với Bác”, rồi Bác hỏi: “Cái vết thương bên chân trái của cháu khỏi hẳn chưa?”. Sợ Bác buồn nên tôi trả lời: “Thưa Bác, vết thương thì nặng nhưng các bác sĩ chữa hết rồi”. Bác lại nói: “Bỏ vớ ra cho Bác xem”. Tôi làm theo thì Bác ân cần: “Vết thương của cháu vẫn còn mủ. Ăn xong Bác sẽ đưa cháu đi bệnh viện”. Tôi oà lên khóc. Bác ôm đầu tôi: “Gặp Bác phải vui chứ sao lại khóc?”. Tôi thưa: “Bác cao tuổi rồi, trăm công ngàn việc của đất nước mà vẫn lo nghĩ cho các cháu như vậy. Nghĩa là Bác luôn nghĩ về miền Nam và các cháu thiếu nhi miền Nam. Vì vậy mà cháu khóc”. Bác vỗ về: “Nín đi để làm gương cho các bạn”. Sau đó đoàn dũng sĩ miền Nam gặp Bác nhiều lần nữa. Tôi để ý, trong Phủ Chủ tịch, căn phòng nào cũng có đồng hồ. Những lần đi đón khách với Bác, chúng tôi luôn đến sớm. Bác chỉ tay vào đồng hồ và nói: “Các cháu đến rất đúng giờ”. Nhớ lời Bác, 34 năm đi dạy học, tôi chưa bao giờ đi trễ 1 phút…”.

Học tập và làm theo Bác với ông là rèn luyện sức khỏe tốt nhất để phục vụ đất nước. Làm giảng viên môn lý luận chính trị Trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh nhưng vết thương ở cổ đau đớn làm ông nói lắp và ngọng. Hàng ngày ông úp mặt vào lu nước, tập luyện cho tròn vành, rõ chữ. Có khi cổ họng đau rát, đỏ tấy, ông vẫn không chịu thua, rèn đến khi nói chuẩn mới thôi. Lý luận chính trị gồm các bộ môn khá khô khan, đặc biệt với người học môn tự nhiên, vậy mà những buổi đứng lớp của thầy Phổ luôn chật cứng sinh viên, có khi tràn ra cả hành lang. Không chỉ dạy chính ở Trường Bách khoa, ông còn được mời đi giảng dạy ở nhiều trường đại học trong thành phố với sức lôi cuốn kỳ lạ. Có lần đang giảng bài, vết thương tái phát, ông quỵ xuống tại giảng đường phải đưa đi cấp cứu. Nghĩ sẽ bỏ nghề, thế mà tạm ổn định, ông lại trở về với học trò. Không chỉ thế, những mùa hè xanh tình nguyện, thầy giáo thương binh này lại rong ruổi theo học sinh đến các miền quê, lao động không mệt mỏi, tham gia mọi hoạt động văn hóa, làm động lực cho các em noi theo.

Gia đình ông ở thôn Quang Nam 1 là gia đình cách mạng tiêu biểu . Cha, mẹ, anh trai, chị gái, em trai đều đã hy sinh. Nhưng chưa bao giờ người ta thấy ông “công thần”. Lòng nhân hậu của thầy Võ Phổ, sinh viên Trường Đại học Bách khoa đều biết. Nhiều năm liền, ông dành tiền thù lao của mình gửi lại trường làm phần thưởng cho sinh viên học giỏi. Có những sinh viên sắp bỏ học vì không có tiền đóng học phí, thầy đều sẵn lòng giúp. Nhiều trò được thầy dựng vợ gả chồng. Ông còn vận động các doanh nhân giúp đỡ các em mua vé xe về quê dịp tết. Căn nhà của ông ở Quận 2, luôn dành riêng một vài phòng cho con của đồng đội hoặc những học sinh nghèo. Điều luôn làm nhà giáo Võ Phổ – cựu giảng viên bộ môn lý luận chính trị Đại học Bách khoa TP.HCM băn khoăn lo lắng nhất hiện nay là việc giảng dạy bộ môn Tư tưởng Hồ Chí Minh trong nhà trường, nhất là các trường đại học chưa được đặt đúng tầm. Làm sao tư tưởng của Người phải gần gũi, lan tỏa trong sinh viên hơn nữa là tâm nguyện của ông. Điều quan trọng nhất là phải dạy miễn phí cho các em. Ông nhiều lần đề xuất với cấp trên về điều này. Theo ông, Bác Hồ ngày xưa đâu lấy tiền của ai, tại sao  sinh viên học tư tưởng Hồ Chí Minh phải nộp tiền như các môn khác. Bản thân ông từ năm 2006 đến nay, không hề nhận tiền thù lao bộ môn này.

Đã về hưu 6 năm, nhưng ông vẫn được mời giảng dạy với lịch dày đặc. Không ít lần thầy giáo Võ Phổ được mời ra Hà Nội góp ý về cải cách, đổi mới giáo dục. Trong sâu thẳm trái tim mình, ông luôn như có Bác ở bên động viên, cổ vũ làm những việc có ích. Tấm ảnh chụp chung với Bác cùng đoàn dũng sĩ miền Nam được treo trang trọng ở phòng khách tiếp cho ông sức mạnh lớn lao như đã từng giúp ông đã vượt qua 14 vết thương năm nào.

 HỒNG VÂN

 
Designed by TLO