Trang chủ Văn hóa - Nghệ thuật Tấm lòng một vị tướng

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Tấm lòng một vị tướng
Thứ tư, 22 Tháng 11 2017 10:21

Tướng Trần Văn Giang trước khi làm Phó tư lệnh Chính trị, Bí thư Đảng ủy Quân chủng Hải quân là Chính ủy Sư đoàn Phòng không 367 – đơn vị chủ lực trong chiến dịch 12 ngày đêm (Điện Biên Phủ trên không). Tướng Trần Văn Giang là một trong các vị lãnh đạo, chỉ huy vừa tài năng vừa nhân ái của quân đội ta. Ông từng là Ủy viên Ban Thường vụ-Trưởng Ban Tuyên huấn Hội CCB TP.HCM thời mới thành lập. Chủ tịch Hội lúc ấy là Thượng tướng Trần Văn Trà. Để góp phần giúp các thế hệ bạn đọc hiểu thêm về tướng Trần Văn Giang, xin được trích giới thiệu một kỷ niệm của nhà thơ Trần Đăng Khoa với vị thủ trưởng cũ của mình.

Chuẩn đô đốc Trần Văn Giang (thứ 3 từ phải sang) trong một lần tham dự hoạt động văn hóa ở TP.Hồ Chí Minh

“…Tôi biết Chuẩn đô đốc Trần Văn Giang từ cuối những năm 70 của thế kỷ trước. Khi ấy, ông đang là Phó tư lệnh Chính trị, Bí thư Đảng ủy Quân chủng Hải quân. Còn tôi là một người lính trẻ, vừa tốt nghiệp Trường Sĩ quan Lục quân, được điều động về làm Trợ lý Tuyên huấn ở Cục Chính trị Quân chủng. Cũng vì khoảng cách quá xa như thế, nên thú thực hồi đó tôi cũng thấy e ngại mỗi khi có việc gặp ông. Nhưng đối với Chuẩn đô đốc Trần Văn Giang thì dường như chẳng có khoảng cách nào cả. Không phải chỉ với tôi, mà ngay cả với những người lính binh nhất, binh nhì ở các đơn vị cơ sở, tướng Trần Văn Giang là người rất gần gũi, cởi mở. Những lúc rảnh rỗi, ông thường chủ động xuống với lính. Và khi đã đến với anh em rồi thì không còn sự cách biệt giữa tướng và lính. Các chiến sĩ luôn thấy ông thực sự chân tình gần gũi như cha, như chú, như anh. Và hơn thế, họ còn coi ông như một người bạn, một người đồng đội có thể sẻ chia mọi vui buồn, đắng ngọt.

Tôi nhớ vào cuối những năm 70, đầu những năm 80, ở Cục Chính trị, Bộ tư lệnh Hải quân có một người lính trẻ. Anh có tài, có năng lực và đạo đức, nhưng lý lịch lại “có vấn đề”. Ông bố nghe đâu đã từng cầm súng cho Pháp. Vậy thì có thể kết nạp vào Đảng được không? Địa phương thì phản đối dữ dội và liệt anh vào thành phần gia đình có nợ máu. Cũng chính vì thế mà người lính ấy đã lăn lóc qua nhiều đơn vị, là đối tượng cảm tình Đảng lâu năm, nhưng chẳng ai nghĩ đến việc kết nạp anh vào Đảng. Không phải đảng viên thì không thể đưa anh vào đội ngũ sĩ quan được. Và như thế, người lính ấy sẽ phải loại khỏi quân ngũ. Điều ấy thật đáng tiếc. Tuy thế, quyết định số phận anh, chỉ là việc của một chi bộ cơ sở.

Chuẩn đô đốc, Bí thư Đảng ủy Quân chủng Trần Văn Giang băn khoăn lắm. Ông tìm đến người lính trẻ ấy, rồi ông bàn với đồng chí bí thư chi bộ, các đồng chí thủ trưởng Cục Chính trị, phải có cách nào “cứu” được người lính ấy. Không thể lãng phí, bởi đó là một tài năng. Người tài thời nào cũng hiếm. Không phải chỉ dân phấn đấu vào Đảng, mà Đảng cũng phải phấn đấu để vào dân. Những người tài mà tốt ở trong Đảng thì chỉ tăng uy tín cho Đảng, làm cho Đảng hùng mạnh. Ông chỉ thị cho Cục Chính trị phải “gỡ” cho được trường hợp đặc biệt này.

Qua bao lần xác minh, mới hay ông bố người lính ấy đã từng là du kích, được Đảng bộ cơ sở cài cắm vào hoạt động trong hàng ngũ địch. Cũng bởi công việc đặc biệt ấy nên chỉ có người chỉ huy cao nhất biết sự thật. Còn dân chúng bình thường thì chỉ đinh ninh ông du kích ấy đã theo Tây. Có lần, ông về làng gặp cấp chỉ huy để báo cáo tình hình và cung cấp tài liệu thì bị dân quân phục kích. Mìn nổ, nhưng may mà thoát hiểm. Ông nghĩ hình như mình đã bị lừa rồi. Và thế là ông sợ. Sợ cả ta, sợ cả địch. Ông ở lỳ trong bốt địch, không về làng nữa, cũng không chuyển tài liệu ra ngoài nữa. Đứt liên lạc đến sáu tháng. Sau khi cấp ủy chi bộ tiến hành điều tra, xác minh lý lịch và tìm hiểu tại địa phương, hóa ra chẳng có chuyện gì cả.

Người lính trẻ ấy đã được kết nạp Đảng và hiện nay, anh đã là một sĩ quan cao cấp trong quân đội. Có lần, anh bảo tôi: “Nếu không có bác Giang thì không biết bây giờ mình trôi dạt về đâu? Chắc bác Giang cũng chẳng còn nhớ mình đâu. Vì trong đời, bác ấy đã từng “cứu” bao nhiêu người như mình, nên làm sao mà nhớ được. Còn mình thì không bao giờ quên. Cả dòng tộc mình cũng không quên. Sau này, trên bàn thờ nhà mình, ngoài bát hương thờ ông bà, bố mẹ, tiên tổ, mình sẽ có một bát hương rất đặc biệt. Bát hương ấy thờ bác Giang”…

An Nhi

 
Designed by TLO