Trang chủ Ký ức chiến tranh Kỷ niệm về chiến trận Kỷ niệm về làm báo những năm 1980

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Kỷ niệm về làm báo những năm 1980
Thứ tư, 01 Tháng 11 2017 14:49

Thế hệ chúng tôi, hầu như không ai có thể quên được cái thời thiếu đói, phải ăn nhờ bột mì của Liên Xô và các nước XHCN anh em khác. Chưa kể, hàng ngày máu xương vẫn đổ ở Campuchia và biên cương phía Bắc.

Cuối năm 1983, tôi đi thực tế Đồng Tháp Mười cùng Bí thư Tỉnh ủy Long An Chín Cần. Ông hào sảng: “Tao không thích ăn bột mì. Sẽ có ngày không xa, Long An xuất khẩu gạo đi khắp thế giới”. Mọi người nghĩ ông giỡn chơi hoặc lạc quan tếu.

Các nhà báo Việt Nam (bên phải) đi công tác ở Campuchia  những năm mới giải phóng Pnom Penh

Tôi hiểu con người này, thời kháng chiến, đã cùng với ông Tư Thân chỉ huy một tiểu đoàn bộ đội địa phương cùng du kích, quần thảo với mấy đơn vị chính quy của giặc Mỹ và quân đội Sài Gòn. Nhận thấy, như nhà báo Hồng Phương nói, có một cái gì đó “lấp lánh” phía chân trời xa, tôi cố hết sức lấy tài liệu và viết bài “Đồng Tháp Mười thức dậy một tiềm năng”. Thiếu tá Phạm Huy Khảo, Phó phòng biên tập kinh tế thấy bài có cái mới nên gởi dự thi, được trao giải nhì (không có giải nhất) giải báo chí “Bông lúa vàng” (thể phản ánh) do Hội Nhà báo Việt Nam và bộ Nông nghiệp phối hợp tổ chức, đợt 1984 – 1985.

Cuối năm 1985, tôi được cử đi dự đại hội mừng công của Sư đoàn 5, sở chỉ huy đóng ở Chúp, tỉnh Xiêm Riệp-Ốt –đô-miên-chây, cùng phóng viên của các cơ quan báo chí Trung ương và địa phương. Phương tiện đi về là máy bay AN 26 và xe hơi máy lạnh. Ngồi lai rai với Thiếu tướng En-văn-Sa-rát, Phó chủ nhiệm Chính trị Quân đội Nhân dân Cách mạng Campuchia, tôi giật mình trước những thông tin về tuyến phòng thủ biên giới với  Thái Lan, một chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước và Quân đội Campuchia, hiện chưa có một chữ nào trên báo chí nước ta. Không kịp báo cáo cơ quan, không về theo đoàn, tôi lên tiền phương Sư đoàn 5 đề nghị và được cấp một khẩu tiểu liên AK 47 báng gấp, mấy quả lựu đạn, rồi một mình băng qua hơn 20 km đường rừng, lội bộ dọc biên giới Campuchia-Thái Lan gần một tháng. Để sát thực tế, tôi đề nghị được trực tiếp tham gia một số trận đánh phục kích trên các hành lang thâm nhập vào nội địa của quân Pôn pốt, Son San và Shihanouk. May là tôi chỉ bị thương tí chút do mìn KP2. Nhà thơ chiến sĩ Văn Lê bảo tôi, “Những kẻ chết hụt nhiều lần như cậu, sẽ sống dai như đỉa”. Tôi: “chết đâu có gì đáng sợ. Vấn đề là sống đừng lạnh tanh, vô cảm, phải rực cháy như tim Đan-cô của M-Gorky”.

Về đến Sài Gòn, Trưởng cơ quan đại diện, Đại tá Vũ Linh dằn mặt tôi: “ Cậu vẫn cái tật phóng túng, vô kỷ luật, lẽ ra tôi phải kỷ luật. Nhưng vì cậu xông lên tuyến trước, tôi tha!”. Tôi cười: “Thì thủ trưởng cứ kỷ luật, có sao đâu”. Miệt mài suốt một ngày đêm, tôi viết ký sự “Tây Bắc Campuchia vững vàng thế trận”. Trước đó, Thiếu tướng Tổng biên tập Trần Công Mân đã chỉ đạo, ký sự không nên dài kỳ quá nữa, chỉ từ ba đến bốn kỳ là cùng. Ký sự của tôi được duyệt đăng chín kỳ. Tổng biên tập không đụng đến chữ nào, trừ cái tít, ông sửa thành “Thế trận Tây Bắc Campuchia”. Tôi phải “trốn” sự săn tìm của đại diện một số hãng thông tấn, báo chí phương Tây tại Hà Nội. Ban biên tập bản  tin đối ngoại của TTXVN mời tôi đến nói chuyện, trao đổi nghiệp vụ với biên tập viên, phóng viên của ban. Tôi báo cáo Tổng biên tập. Ông bảo, TTXVN là người nhà, cứ thật tình trao đổi. Bản tin đối ngoại TTXVN thường trích dịch bài của tôi, in trên bản tin tiếng Anh và tiếp Pháp. Các anh lãnh đạo ban còn đề nghị tôi cộng tác nhưng không biết rằng, tôi đã sắp hết thời, mọi thứ đang lùi vào dĩ vãng.

Giữa năm 1990, tôi viết phóng sự cuối cùng với tư cách là phóng viên báo QĐND: “Niềm tự hào và nỗi xót đau âm thầm” (đăng 4 kỳ). Mọi người đều bất ngờ bởi những thông tin mang tính phát hiện. Ban Bí thư Trung ương Đảng phải họp bàn. Ông Phan Văn Khải thốt lên, “Tôi là dân Củ Chi, không ngờ có những chuyện như thế”. Ban Bí thư cử Đại tướng Nguyễn Quyết, Bí thư Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị vào Củ Chi kiểm tra. Ông kêu tôi đi tháp tùng. Mọi chi tiết đều chân thực. Sau đó,tất cả các số phận tôi nêu tên trong phóng sự đều được xây “Nhà tình nghĩa” và thoát khỏi đói nghèo, khóc trào ra máu mắt mà vẫn kiên gan, tuyệt đối trung thành với Đảng. 

 TRẦN HOÀNG

 
Designed by TLO