Trang chủ Người về trận mới Gương Cựu chiến binh tham gia công tác địa phương Diện kiến một “Phạm Hồng Sơn”

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Diện kiến một “Phạm Hồng Sơn”
Thứ tư, 11 Tháng 10 2017 10:37

Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, nổi lên tấm gương của người tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 307 lừng danh thời chống Pháp: cố Đại úy Phạm Hồng Sơn, bị thương liệt nửa người vẫn kiên trì tự học tiếng Nga trở thành một dịch giả. Mới đây, người viết bài này được sự chỉ dẫn của hai cựu học sinh khối 5 Trường thiếu nhi Việt Nam Lư Sơn-Quế Lâm (Trung Quốc), là Đại tá công an Phạm Kiên và Giáo sư, tiến sĩ khoa học Trần Xuân Hoài, đã đến gặp ông Nguyễn Đức Thao 78 tuổi, ở phòng 105, nhà A2 khu tập thể Khương Thượng (Đống Đa, Hà Nội). Thật bất ngờ, chiến tranh qua đi lâu rồi, người thương binh nặng ấy chính là hiện thân hôm nay của một Phạm Hồng Sơn nhiều năm  chống chọi với cái chết, nung nấu ý chí còn sống còn làm việc, và đã sớm trở lại đội ngũ...

CCB Nguyễn Đức Thao

Ba lần lên bàn mổ

Ông quê gốc Đình Bảng, Từ Sơn, Bắc Ninh. Tên khai sinh là Nguyễn Đức Tấn. Cha ông, cụ Nguyễn Đức Vượng hoạt động cách mạng từ năm 1940, bị Pháp bắt cùng với đồng chí Văn Tiến Dũng, giam ở nhà tù Hỏa Lò, rồi chuyển lên nhà tù Bắc Ninh. Cụ vượt ngục lấy tên con trai tiếp tục hoạt động, từ đó ở nhà đổi tên cho ông là Thao. Năm 1953,  Nguyễn Đức Thao có mặt trong đoàn  thiếu niên Việt Nam sang học ở Lư Sơn, sau chuyển về Quế Lâm, Trung Quốc. Hết phổ thông ông được sang Liên Xô học đại học. Về nước, chàng trai Đình Bảng làm việc ở Ủy ban Kế hoạch nhà nước, tiếp đến ở Ủy ban Kiến thiết cơ bản nhà nước. Ngày ấy Mỹ mở rộng chiến tranh bằng không quân ra miền Bắc, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ khi vợ là bà Nguyễn Thư Kim vừa sinh bé gái thứ hai được 2 tháng. Mấy năm đầu trong quân ngũ, ông dạy tiếng Nga tại Học viện Quân y. Khi binh chủng tên lửa chuẩn bị trang bị vũ khí mới, do thạo tiếng Nga ông được cấp trên cử sang Liên Xô đào tạo sĩ quan tên lửa. Về nước, ông trong đội hình chiến đấu của Trung đoàn tên lửa 277, Quân chủng Phòng không- Không quân.

Ông bà Nguyễn Đức Thao tại nhà riêng

Đêm ngày 21/12/1972, trong chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không” (12 ngày đêm), đơn vị tên lửa của ông bị trận bom B52 rải thảm. Đất trời rung chuyển, khói lửa trùm lên một khu vực rộng lớn phía Bắc thủ đô (xã Uy Nỗ, huyện Đông Anh). Kíp chiến đấu đài điều khiển của Trung úy Nguyễn Đức Thao có 7 người thì 6 hy sinh, ông bị thương rất nặng. Đến sáng ngày thứ hai sau cuộc ném bom, một bà cụ tình cờ thấy ông đang bị vùi trong đất đá, đồng đội đưa ông ra toàn thân bê bết máu, bụi đất. Cứu thương vội đặt ông vào túi nhựa đựng tử sĩ chuyển về tuyến sau. Kíp sơ cứu lau máu và đất trên mặt, trên người ông, chợt phát hiện còn dấu hiệu sống thoi thóp, liền chuyển ông về Viện Quân y 109 đóng ở Vĩnh Yên. Nguyễn Đức Thao hôn mê sâu, bất động hàng tháng trời. Bên ngoài cuộc chiến đấu vẫn tiếp diễn, ông nằm dưới hầm tránh bom và bác sĩ, y tá túc trực 24/24 giờ. Sức sống của ông như ngọn đèn leo lét mà gió không thể thổi tắt. Ông được Giáo sư Phạm Gia Triệu, Phó giám đốc Viện Quân y 108 và bác sĩ trưởng khoa ngoại thần kinh Nguyễn Văn Cự trực tiếp xử lý những vết thương. Cần phải lấy những mảnh bom, dị vật găm trong ổ mắt, vùng đầu, song sức ông còn quá yếu. Đến tháng 12-1973, tức là tròn 1 năm sau ngày bị thương ông mới lên bàn mổ. Mảnh bom đã vạch một “đường hào” vào não bộ, khâu xong vết thương bác sĩ đậy lại bằng tấm mi ca mỏng. Năm sau ông lên bàn mổ lần hai, từ phía gáy lấy ra một mảnh bom sắc nhọn. Ca mổ lần ba vào tháng 12-1975, hộp sọ phía thái dương trái của ông bị khuyết một mảng khá lớn... Ngày đó, có một đại úy không quân vào viện thăm người nhà, chẳng may bị tai nạn xe ngay trước cổng Viện 108, các bác sĩ đã lấy một số dẻ xương sườn của người tử nạn ghép lại thành hộp sọ thay cho tấm mi ca. Xong các ca phẫu thuật và chỉnh hình, giáo sư Phạm Gia Triệu tiên liệu với vợ ông: Chồng cháu có thể sống thêm được 10 năm nữa.

Nghị lực sống phi thường!

Ông đã bị hỏng mắt trái, liệt nửa người bên phải, nửa người còn lại cử động rất khó khăn, song trong lòng ông luôn nghĩ đến việc phải thoát khỏi “nấm mồ chăn đệm”. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác ông như một đứa trẻ, tập ngồi dậy, tập bò, tập đứng, tập đi. Cả tập viết bằng tay trái nữa. Tính ra mất 10 năm kiên trì tập như vậy, cùng hằng ngày còn phải tập nghĩ, tập nhớ ông mới trở lại được gần như người bình thường. Trong việc luyện nhớ, giáo sư Triệu đã bầy cho ông một cách là dịch bộ tài liệu y học chuyên ngành tiếng Nga. Lạ thay, tiếng mẹ đẻ có lúc còn khó nhớ, mà nước Nga nơi ông học tổng cộng 2 lần khoảng 6 năm, thế mà nhìn lại mặt chữ ban đầu ông vẫn lờ mờ nhận ra, rồi dần nhớ lại đến khi đọc được, kết hợp tra từ điển dịch nghĩa được. 3 đợt, mỗi đợt 3 tháng ông nằm dịch, một y tá của khoa được phân công trực bên cạnh ghi lại. Cuối cùng thì viện quân y đã có một bộ tài liệu y học tham khảo quý hàng mấy trăm trang, ngoài bìa ghi một dòng chữ nhỏ “Người dịch:Nguyễn Đức Thao”. Có thể sau này người sử dụng tài liệu đâu biết dịch nó là một thương binh mất tới 90% sức khỏe và cũng nhờ bản dịch mà góp phần hồi phục được trí nhớ.

 Ông kiên cường vượt qua cái thời hạn 10 năm, đến giờ là dài hơn 3 lần tiên liệu của bác sĩ. Đó là minh chứng kỳ diệu về khả năng sống sót của con người trước những thử thách  nghiệt ngã. Từ lâu trong ông nung nấu một ý nghĩ, không thể là gánh nặng cho vợ con, phải trở về với đời thường, với công việc. Đồng chí Đỗ Mười khi ấy là Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Xây dựng, đã cùng cơ quan Bộ đáp ứng nguyện vọng tha thiết của ông được trở lại làm việc. Lúc đầu định bố trí ông làm thủ thư, nhưng thư viện trên tầng, cơ quan đã tìm được một việc khá phù hợp, cho ông làm cán bộ phòng tổ chức lao động của Viện Thiết kế xây dựng nơi vợ ông đang công tác. Ông đảm nhiệm công việc liên tục trong 16 năm liền, đến khi nghỉ hưu. 16 năm trở lại đội ngũ với một thương binh nặng quả là một kỳ tích tuyệt vời!

Bà Thư Kim nói, gia đình rất mang ơn bác Đỗ Mười. Bác quan tâm tạo điều kiện tốt nhất cho ông được làm việc theo sức mình. Buổi đầu vợ chồng ông được phân căn hộ trên tầng cao, hàng ngày bà phải xách nước lên xuống cầu thang vất vả, bác biết chuyện can thiệp, gia đình được chuyển về căn hộ tầng trệt như hiện nay. Hồi gia đình mới về, một số người thấy ông gầy yếu, liệt nửa người cứ tưởng ông già nghiện rượu, bị tai biến. Bản tính khiêm nhường, ít nói nghe bàn tán vậy, ông chỉ cười mà không giải thích. Rồi theo thời gian, bà con cũng biết ông là thương binh. Nhưng phải đến Tết nguyên đán Đinh Dậu (2017) vừa qua, khi Chủ tịch thành phố Nguyễn Đức Chung cùng Bí thư Đảng ủy quận Đống Đa đến tận nhà thăm hỏi, tặng quà, mọi người mới hiểu ông là thương binh nặng loại đặc biệt.

Đại tá Phạm Kiên còn cho biết, phải thuyết phục mãi người bạn Lư Sơn-Quế Lâm năm xưa mới đồng ý để “người ngoài” gặp, khai thác tài liệu. Và người viết bài này vốn là phóng viên quân đội, từng phát hiện, giới thiệu nhiều tấm gương thương binh về với đời thường vẫn kiên trì rèn luyện, có cống hiến cho xã hội. Kinh ngạc và kính phục biết bao được diện kiến một “Phạm Hồng Sơn” của ngày hôm nay!

Những lời tâm sự chân tình mới đây của người thương binh nặng giàu nghị lực trên blog của nhóm cựu học sinh Lư Sơn-Quế Lâm, cũng để thay cho lời kết bài viết: “Các bạn bảo mình không may mắn, chịu nhiều thiệt thòi, mình rất cảm ơn sự quan tâm đó. 30 năm chiến tranh ác liệt, hàng triệu người vĩnh viễn ra đi mà không biết đến ngày chiến thắng. Mình còn sống là may mắn, hạnh phúc lắm rồi. Các bạn khen mình thể lực tốt, bom Mỹ giết mà không chết, các giáo sư, bác sĩ bảo hệ thần kinh của mình có cấu tạo đặc biệt. Nhưng dù mình có là lực sĩ đi nữa, thương tích nặng như vậy, nếu không có trí tuệ, bàn tay vàng của giáo sư Phạm Gia Triệu, bác sĩ Nguyễn Văn Cự cùng sự chăm sóc tận tình của bao thầy thuốc ở các viện quân y thì chắc chắn mình không thể tồn tại đến ngày hôm nay. Mình còn mang ơn người đại úy phi công đã dành xương sườn vá cái sọ dừa của mình. Mình thắp nén hương để tạ ơn người đã khuất, tự đáy lòng cầu cho ân nhân của mình siêu thoát. Mình rất thương vợ mình, mới lấy nhau được 6 năm thì mình trở thành người tàn tật. Cô ấy vừa phải hoàn thành công việc ở cơ quan, vừa lo kiếm thêm tiền để chăm sóc chồng ốm yếu, tần tảo nuôi dạy hai con thơ dại nên người. Nay con mình đều tốt nghiệp đại học, có gia đình riêng, việc làm ổn định, công của cô ấy to lớn đến chừng nào!”

PHẠM QUANG ĐẨU

 
Designed by TLO