Trang chủ Ký ức chiến tranh Tình đồng đội, quân dân 45 năm đi tìm ân nhân

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

45 năm đi tìm ân nhân
Thứ tư, 31 Tháng 5 2017 14:22

CCB Trần Đình Trọng, cựu Hiệu trưởng Trường THPT Trần Quốc Tuấn, thành phố Quảng Ngãi. Trong chiến tranh chân trái ông bị thương rất nặng, phải trải qua 4 lần phẫu thuật. Khi từ giã quân ngũ trở về đời thường sức khỏe ông bị giảm sút nhiều. Nhưng với ông, như thế đã quá may mắn nếu 45 năm trước khi bị trọng thương không có sự cứu mạng của một người lính phía bên kia.

 CCB Trần Đình Trọng với cái chân trái qua 4 lần phẫu thuất

Hai bịch gạo sấy và bi đông nước dưới tấm dù

Năm 1972, 19 tuổi, Trần Đình Trọng (xã Hành Phước, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi) tham gia đội vũ trang. Lúc này, địch đánh phá rất ác liệt. Trong một lần xuống cơ sở, anh bị vấp mìn, chân trái nát bươm. Đồng đội khiêng anh về Bệnh xá B25 của tỉnh. Chưa kịp phẫu thuật thì Bệnh xá đã bị địch phục kích do có chỉ điểm. Anh được cấp tốc khiêng đi di tản. Mới kịp đến bờ suối lại tiếp tục bị đạn pháo. Hai người khiêng anh bị thương, không thể đi được nữa. Khuya hôm sau, Bệnh xá đi tìm, đưa anh vào võng nhưng chưa kịp đặt lên vai thì địch lùng lục sát ngay bờ suối. Biết mình không qua khỏi, anh thều thào: “Các đồng chí đi đi. Đừng vì tôi mà nguy hiểm vô ích. Nếu không là tôi sẽ chết ngay bây giờ”. Trước thái độ kiên quyết của Trọng, anh em lau nước mắt bắc võng trên thân cây, đánh dấu làm mốc, đắp kín cho anh tấm dù hoa…

CCB Trần Đình Trọng chỉ chiếc chân trái mang đầy “phụ kiện” và nói vui: “Cái chân này có số mạng lớn lắm. Lúc đó tôi đau quá, chỉ nghe mơ màng tiếng chân bọn địch ập đến. Một thằng giở tấm dù lên rồi bảo tôi đã chết. Lại tiếng khác dữ dằn: “Cho thêm một phát nữa đi”. Rồi tiếng ai đó nhỏ hơn: “Thôi để anh ta tự chết”. Tôi lịmdần, không biết chúngđi lúc nào nữa. Tỉnh dậy thấy trên ngực mình một bi đông nước và dưới võng có hai bịch gạo sấy. Tôi đoán là của anh lính đã cản không cho bắn…”. Chính nhờ gạo và nước đã giúp thương binh Trọng cầm cự sự sống giữa núi rừng âm u. Mấy ngày sau, qua trận càn, đồng đội quay trở lại tìm. Nhìn anh bất tỉnh, chân trái dòi bò, trương lên, đồng đội chỉ biết khóc và cấp tốc đưa anh đi phẫu thuật ở Bệnh xá dã chiến đặt tạm nơi góc rừng. Ông Cao Bá Chiến, nguyên Giám đốc Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh Quảng Ngãi, cũng là thương binh tại Bệnh xá ngày đó, nhớ lại: “Bác sĩ Quới và quân y ngày đó rất giỏi. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men đã mổ thành công và cứu sống được anh Trọng đúng là kỳ tích”. Năm 1974, anh Trọng ra Bắc tiếp tục điều trị. 4 lần cắt chân do hoại tử không khuất phục ý chí của người con Quảng Ngãi. Chỉ trong vòng 3 năm, anh học băng 7 lớp và đến năm 1977, anh thi vào Khoa Toán Đại học Sư phạm Huế, đậu ngay á khoa. Tốt nghiệp, thầy giáo Trọng về  giảng dạy, sau đó làm hiệu phó rồi hiệu trưởng Trường THPT Trần Quốc Tuấn suốt 11 năm, góp phần đưa trường trở thành trường đạt chuẩn quốc gia.                 

Hành trình tìm ân nhân

Hai bịch gạo sấy và bi đông nước của người lính chế độ cũ cứ ám ảnh thầy giáo Trần Đình Trọng mãi không thôi. Muốn tìm ân nhân cứu mạng nhưng không biết tìm đâu. Người ấy như thế nào, còn sống hay đã mất? Vì sao lại cứu “kẻ thù”? Những người ở Bệnh xá B25 năm xưa ai cũng biết câu chuyện của ông và không ít người cùng dốc sức giúp. Bà Đính, đồng đội năm xưa của ông nay là chủ một khách sạn ở Đà Lạt là một trong những người như vậy. Một hôm bà Đính gọi điện thông báo đã tìm được manh mối. Chồng bà trong một lần trò chuyện với một vị khách vào nghỉ, người này đã kể chuyện từng hành quân ở Quảng Ngãi, để lại hai bịch gạo sấy và chiếc bi đông nước trên võng một anh thương binh. Chị Đính nghe chồng kể biết ngay là người ông Trọng cần nhưng lúc này vị khách đã rời Đà Lạt. Ngoài cái tên Nguyễn Sơ, quê Mộ Đức, Quảng Ngãi, nguyên là lính Sư đoàn 2 Việt Nam cộng hòa, mất một cánh tay, sống ở vùng kinh tế mới quanh đây, không có thông tin cụ thể về nơi ở. Hơn 30 năm tìm kiếm, nay biết ân nhân của mình còn sống, dù biết rằng mơ hồ, ông Trọng cũng quyết đi tìm. Đôi chân tập tễnh không ngăn ông bắt xe lên các vùng kinh tế mới Lâm Đồng và cả Đắk Lắk nhưng đều vô vọng.

Hai năm sau, trong dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Trường TH Trần Quốc Tuấn, thầy hiệu trưởng Trần Đình Trọng đã lên sân khấu giao lưu với học sinh và kể về chuyện của người lính chế độ cũ giàu lòng nhân ái năm xưa. Không ngờ, trong số cựu học sinh có người họ hàng và cùng quê Phổ Thuận với ông Sơ. Có số điện thoại liên lạc, ông Trọng mừng như bắt được vàng và cấp tốc vào Nam. Vậy là dưới tán rừng cao su ở Bình Phước, có hai người đàn ông tóc đã điểm sương rưng rưng tay nắm chặt tay. Người để lại Bệnh xá một cái chân, còn người lính chế độ cũ cũng đã không còn một cánh tay trong chiến trận. Là gia đình có người tham gia cách mạng, bị địch truy bức, ông Sơ đi làm lơ xe, rồi sau bị bắt đi quân dịch. Trong trận ở Nghĩa Hành, nhìn thấy ông Trọng thoi thóp trên võng, như phản xạ tự nhiên, ông Sơ đã làm một việc mà ông cho rằng bất cứ ai cũng có thể làm, đó là đem lại cơ hội sống cho một con người, dù đó là phía bên kia và có thể nguy hiểm nếu chỉ huy phát hiện. Bị thương, giải ngũ, rồi do gia cảnh khó khăn với 7 đứa con nheo nhóc, ông Sơ đưa cả gia đình vào làm ăn ở thị trấn Chơn Thành, huyện Chơn Thành, tỉnhBình Phước. Trong lần gặp đó, ông Trọng và ông Sơ nhận làm anh em, nguyện gắn bó cùng nhau. Tuy nhiên chỉ 4 năm sau, do sức yếu, ông Sơ đã từ trần ở tuổi 72. Mọi kết nối với gia đình ông Sơ chỉ còn biết thông qua người con trai của ông là anh Nguyễn Ngọc Thành.

Trong câu chuyện của mình, CCB Trần Đình Trọng hay nói rằng, cái quý nhất của con người là cuộc sống, vì vậy phải biết nâng niu, đem lại những điều tốt đẹp cho nhau. Ngày ông về nhậm chức hiệu trưởng trường THPT Trần Quôc Tuấn gặp bao nhiêu rắc rối. Đặc biệt là khi ông đứng ra bênh vực, giữ lại các giáo viên đã từng dạy ở chế độ cũ. Ông đã vượt qua tất cả khi nghĩ đến những đồng bào đã hy sinh, đồng đội lăn xả để cứu tính mạng ông, rồi người lính chế độ cũ năm nào. Giữa gam màu sáng tối đan xen hiện nay, ông vẫn tin có những ngọn lửa thắp lên điều thiện như lòng nhân ái muôn thuở của người Việt Nam.

              HỒNG VÂN

 
Designed by TLO